Đường xa

Chiếc Chaly cúc cu xanh, con chim xanh của tôi dở chứng rồi. Đang nổ máy giòn giòn, nó bỗng khực khực mấy hơi ngắt quãng rồi tịt luôn. Nó chết máy khi mới chạy được có năm cây số, nghĩa là chưa được một phần ba quãng đường ra ga xe lửa Vũ Yển. Đang giữa trưa hè, lại ở đồng không mông quạnh. Uất tức nữa là xe tôi ngoài việc chở tôi đi làm, nó còn một nhiệm vụ nữa là chở cô giáo Khanh, người hàng xóm xinh đẹp, người tôi yêu vụng nhớ thầm và có lẽ cô cũng yêu tôi. Giữa việc tôi đi làm và đưa Khanh ra ga đón người nhà, tất nhiên việc Khanh ra ga quan trọng hơn và như vậy chiếc xe Chaly rõ ràng là nó định bỉ mặt tôi. Mặt lầm lầm, tôi dựng chiếc xe lên và cắm cúi nhòm ngó, hết bộ phận điện lại đến bộ phận hơi.

- Có chữa được không anh?

- Để anh thử xem.

- Xe pháo gì mà như đồ dở hơi thế!

Minh họa: Trần Thắng


Khanh ngồi xuống cạnh tôi, mặt cau có, rồi bất thình lình, nàng ngẩng lên, reo to:

- A! Có cái xe kia rồi!

Bỏ mặc tôi đang lúi húi vặn chiếc bugi, Khanh chạy ra giữa đường, hướng về phía sau, nơi có tiếng máy nổ, giơ cao chiếc nón vẫy vẫy.

- Khanh! Khanh! Cố chờ một tí, anh sẽ chữa được xe ngay bây giờ mà.

Mặc tôi nói, Khanh đã tiến lại cạnh chiếc Minxcơ vừa đậu lại, toe toét cười.

- Chào anh cả! Anh cả đi ga Vũ Yển à? Cho em quá giang một đoạn ngắn nhé!

- Xin mời người đẹp!

Gã lái xe Minxcơ to con, ria mép đen sì, rậm như cái bàn chải, chống hai chân đi giày cao cổ xuống đất, hất hàm, giả lả. Trời, tim tôi đập thình thịch. Tôi lo sợ. Và thật tình là ngoài cả dự kiến của tôi, hớn hở, Khanh leo tót ngay lên yên sau chiếc Minxcơ, vòng hai tay ôm eo gã nọ, quên phắt cả lời giải thích và chào tạm biệt tôi.

Cắm mặt vào bộ phận động cơ của chiếc xe, tôi tránh luồng khói phụt ra của chiếc xe nọ, để chỉ mình mình biết nỗi cay đắng của mình. Vấn đề không phải là Khanh ở lại thì có giúp được gì cho tôi trong hoàn cảnh này. Nhưng con người ta chả lẽ là vậy ư? Chả lẽ là nó giống như trong truyện ngắn, nhân vật dù phức tạp đến đâu thì đến một thời điểm nào đó, đặc biệt là ở những thời điểm quan trọng, cũng sẽ hiện ra để trả lời câu hỏi: Ta là ai? Trong hoạn nạn, tôi đã bị bỏ rơi. Khanh đã hiện ra và tôi hiện ra ở chiều ngược còn rõ hơn. Tôi đã bị bỏ rơi. Người ta khi vui thì vỗ tay vào. Tôi đã bị phản bội. Sục sôi vì thấy bị làm nhục, tôi như điên như dại. Và đáng lẽ phải bình tâm để chữa chạy chiếc xe lắm bệnh nhiều tật, thì tôi phốc lên yên, cứ thế đạp lấy đạp để cần khởi động. Tôi đạp bằng tất cả lòng căm hận, bằng tất cả sức lực dư thừa dự trữ tuổi hăm lăm, bằng sự điên cuồng và vô vọng. Vậy mà kỳ quái, ở lúc ta vô vọng, ta tuyệt vọng, bất ngờ ta gập được sự trợ ứng của thần linh, may mắn bí ẩn như từ màn đêm tối mò tự dưng nhảy bổ ra trợ giúp ta!

Xe tôi bất thình lình nổ giòn giã, khó hiểu y như khi nó chết máy, và trong mù mờ của cái hộp đen siêu hình, tôi thấy lòng dạ hả hê vô cùng. Tôi tăng ga. Tôi cho xe chạy với tốc độ tối đa. Chiếc xe trở thành vật phân thân của tôi. Tôi sẽ cố sức đuổi kịp chiếc Minxcơ và tôi sẽ vượt qua nó, qua mặt Khanh, mặt sẽ giữ nguyên vẻ lầm lì thản nhiên. Tôi sẽ đuổi kịp, bởi vì tôi cần phải khẳng định mình. Tôi phải là biểu tượng của một đạo lý: Đừng bỏ bạn giữa đường khi gặp hoạn nạn!

Nhưng, buồn làm sao, chiếc Chaly của tôi đang như mọc thêm cánh, bỗng giảm ga, lăn bánh chậm dần. Và sau một tiếng két đột ngột, nó dừng phắt lại. Tôi đã dừng xe vì một chiếc nón vẫy ở giữa đường. Giữa đường là gương mặt tròn như trăng rằm và dáng vóc trẻ trung mềm mại, nở nang thời thiếu nữ của Khanh. Khanh, người thiếu nữ vừa nãy đã bỏ mặc tôi để nhảy lên chiếc Minxcơ.

- Thằng lái Minxcơ khốn nạn quá! Mới chạy được vài chục mét nó đã gạ gẫm em vào rừng ngủ với nó.

Khanh nói thản nhiên, và sau đó, không một chút xíu gọi là ngượng ngùng, ghé mông ngồi lên yên sau chiếc xe Chaly của tôi. Tôi đạp cần khởi động. Máy xe nổ rền. Cần sang số chuyển. Bánh xe lăn. Nhưng tôi nhận ra ngay là chiếc xe của tôi đã tỏ ra rất mệt mỏi. Tôi tăng ga, vô ích. Động cơ chiếc xe như kẻ hắt hơi mấy tiếng liền, rồi tắt ngấm. Chiếc xe lại chết máy. Cần khởi động không được, tôi cho ngưng nghỉ lấy một giây. Nhưng chiếc xe vẫn trơ trơ như một khối sắt nguội. Khanh xuống xe, mặt ưng ửng, mắt đăm đắm nhìn chiếc xe, và liếc qua tôi một cái nhìn dò xét. Chiếc xe như một kẻ kiệt lực!

Có tiếng xe máy phía sau vọng lại. Tôi lướt qua Khanh một cái nhìn buồn bã. Không thấy Khanh chạy ra giữa đường, giơ nón. Tôi úp hai bàn tay sặc mùi xăng dầu vào mắt, nước mắt trào ra khỏi hốc mắt. Một chiếc Honda đi qua, tiếng máy nổ đều đều xa dần, xa dần. Tôi thấy buồn quá. Nhưng tôi sẽ đau đớn xiết bao nếu nghe thấy một tiếng xe máy ở phía sau nữa, Khanh lại chạy ra giữa đường vẫy nón xin đi nhờ!

- Anh đừng giận em!

Đột nhiên Khanh nói. Tôi lắc đầu, cố ghìm cơn cay đắng cứ chực trỗi dậy:

- Không có gì! Anh biết em đang vội!

- Không phải là em đang vội! Cũng không phải là vì anh ta gạ gẫm em đâu. Em đã nói dối anh. Mà là...

- Thế nghĩa là...

Tôi cúi xuống dàn máy chiếc xe, run rẩy trong một bức bối rất khó hiểu; và kỳ lạ chưa, như có sự trợ giúp của thần linh, của thần ái tình, sau một cú đạp cần khởi động rất nhẹ nhàng, chiếc Chaly của tôi bỗng như sực tỉnh, phụt khói, nổ giòn giòn.

- Anh!

- Gì thế, Khanh?

Giảm tay ga cho tiếng máy nhỏ đi, tôi nhận ra Khanh đang bước lại gần tôi, với hai con mắt mưng mưng như sắp bật khóc, và khi tôi định bảo: Khanh lên xe, thì nàng đổ ập vào tôi cùng với những tiếng nấc nghẹn ngào:

- Anh tha lỗi cho em! Nhưng đúng là khi chiếc Minxcơ chạy được chừng trăm mét thì em nhận ra, em không thể xa anh được; em đã yêu anh; và thế là em đã nhảy xuống để quay trở lại với anh.

Hai tay hình thành một vòng cung, tôi ôm ghì lấy Khanh. Thế đấy, chẳng lẽ đây mới là thời điểm hệ trọng, sau một trải nghiệm ngắn ngủi nhưng vô cùng lớn lao, con người thật của Khanh đã hiện lên, để trả lời câu hỏi: Khanh là ai?

Cuối cùng thì tôi đã tin là vậy và suốt mấy chục năm là vợ chồng của nhau, niềm tin của tôi đã được chứng minh là có căn cứ. Khanh rất yêu tôi, một tình yêu sâu đậm, thiết tha, nồng nàn, không biết đến hao vơi, suy giảm. Trong khi đó, tình yêu của tôi với Khanh hiển nhiên là xứng đáng với những gì nàng trao tặng cho tôi. Tuy vậy, câu chuyện nhỏ này trước sau vẫn là một kỷ niệm ngọt ngào, thoang thoảng chút nỗi niềm, không thể quên ở thời kỳ tiền hôn nhân của tôi và Khanh.

Ma Văn Kháng
Tin khác
  • Tiếng chuông ngoài cổng

    Tiếng chuông ngoài cổng

    22:40 ngày 07/12/2011

    Phòng bệnh yên tĩnh. Xa xa, nghe vẳng tiếng còi xe từ ngoài đường phố. Ánh Nguyệt lén nhìn Năm Hùng. Hai dòng nước mắt chảy dài trên gò má xanh xao, tự nhiên nàng thèm nghe một hồi chuông từ cổng nhà mình những năm nào...

Truyện ngắn

Đọc nhiều nhất
Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 04-38267042, 04-38252931(2339,2208)- Fax: 04-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh