Tình cảm sâu xa trong “Nỗi nhớ những chân trời”

Bài thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, tạo nên một dư ba, ám ảnh trong lòng người đọc tình yêu và trách nhiệm với quê hương, đất nước. Sau mỗi chuyến đi dài tới những vùng đất khác nhau trên trái đất, tác giả càng thấm thía quy luật vận động của trái đất, của mỗi đất nước và của mỗi con người: “Trái đất bay theo quỹ đạo muôn đời”. Câu thơ hàm ý minh triết làm sáng lên một hiện thực: “Sau mỗi vạch địa cầu vô thức/ Nhân loại đêm ngày trăn trở, sinh sôi...” và: “Ở đâu con người cũng lo toan tần tảo/ Khao khát tự do hạnh phúc yên bình”. Đó phải chăng là lẽ sống của mỗi con người, mỗi dân tộc trên hành tinh này. Điều đó chỉ có được khi con người nỗ lực phấn đấu không ngừng phù hợp với xu thế của thời đại. Từ cảm nhận mang cấp độ toàn cầu ấy, tác giả trải lòng với nhân vật trữ tình: “Em” và thao thức cùng mỗi nhịp đập của trái tim Tổ quốc.

Minh họa: Trần Thắng

Từ những chuyến đi dài đã “nên quen”, thân thuộc, tác giả có một sự liên tưởng thật độc đáo: “Những kinh tuyến như chỉ màu ngũ sắc”. Chính sợi “chỉ màu ngũ sắc ấy” đã “Buộc hồn ta bên những nẻo trời”. Cứ ngỡ bài thơ sẽ dẫn người đọc tới những bến bờ xa đầy hoa thơm cỏ lạ nhưng tác giả lại thấy thấm thía hơn qui luật của con người trong sự vận động khách quan của nhân loại, tuy khác nhau về địa lý, dân tộc nhưng chung nhau niềm: “Khao khát tự do hạnh phúc yên bình”. Dẫu mỗi dân tộc, mỗi đất nước có một số phận cùng sự may rủi và thăng trầm riêng nhưng từ trong trái tim mỗi người vẫn ngân lên khúc ca khát sống, khát yêu. Vâng! Tôi đồng cảm cùng tác giả, con người ta lao động, chiến đấu, anh dũng hy sinh phải chăng chỉ để vươn tới một cuộc sống ngày một tươi đẹp hơn, điều tưởng như đơn giản ấy chính là lẽ sống của mỗi dân tộc, mỗi con người.

Khi đã thấu hiểu chân lý của cuộc sống, tác giả hướng về đất mẹ xa xôi nơi “cuối trời”, đấy là “quê mình” thân thương, nơi “Có nỗi nhớ chia đôi bờ nhật nguyệt” và thật bất ngờ khi tác giả trải lòng vời nhân vật trữ tình: “Em” với một câu hỏi trống: “Hồn viễn xứ về nẻo cũ không em”. Câu hỏi mà cũng là lời đáp dành cho không chỉ riêng “Em” và tác giả.

Bài thơ khép lại với hình ảnh: “Giấc mơ bay về miền xanh thẳm/ Cánh khép rồi lòng chẳng chịu yên....”. Giấc mơ mang đôi cánh lung linh sắc màu của tinh thần lãng mạn, của niềm tin yêu trăn trở với vận mệnh của Tổ quốc vỗ cánh mãi trong lòng người đọc, khơi gợi ý thức công dân với quê hương, đất nước, với những người thân yêu nhất, mở ra những sáng tạo nghệ thuật đa chiều.

Với kết cấu khá chặt chẽ, mạch thơ tự nhiên cùng những hình ảnh nghệ thuật khá đắt và tư tưởng, tình cảm với quê hương đất nước, bài thơ hàm chứa trong nó nhiều tình cảm sâu xa. Phải có một tình yêu tha thiết với quê hương đất nước, tác giả mới viết được những câu thơ như vậy. Cảm ơn tác giả Trần Mai Hưởng đã bằng một lời tâm tình nhỏ nhẹ thủ thỉ nhưng nói được một tình cảm lớn trong mỗi con người.

Nỗi nhớ những chân trời 


Tạm biệt nhé, những miền xa xôi lắm

Đã nên quen qua mỗi chuyến đi dài

Những kinh tuyến như chỉ màu ngũ sắc

Buộc hồn ta bên những nẻo trời


Từ Đông sang Tây từ Nam lên Bắc

Trái đất bay theo quỹ đạo muôn đời

Sau mỗi vạch địa cầu vô thức

Nhân loại đêm ngày trăn trở, sinh sôi...


Ở đâu con người cũng lo toan tần tảo

Khao khát tự do hạnh phúc yên bình

Mỗi dân tộc riêng từng số phận

Những rủi may và bao nỗi thăng trầm

Từ nơi xa ngoảnh nhìn đất nước

Cuối trời kia nơi ấy quê mình

Có nỗi nhớ chia đôi bờ nhật nguyệt

Hồn viễn xứ về nẻo cũ không em


Những chân trời chập chờn thao thức

Vầng sáng muôn màu vẫy gọi đêm đêm

Giấc mơ bay về miền xanh thẳm

Cánh khép rồi lòng chẳng chịu yên... 


Trần Mai Hưởng



Trần Vân Hạc

Tin khác
  • Mang mùa xuân về cho mẹ

    Mang mùa xuân về cho mẹ

    20:05 ngày 31/12/2014

    Một chiều cuối năm, đông trổ những đọt bấc cuối mùa căm căm. Đất trời khoác tấm áo choàng màu trầm tư. Đã hai tám, hai chín Tết mà căn nhà tôi vẫn tềnh toàng, vắng lặng.

Giải trí & Sao

Sáng tác

  • Bắt chuột đồng mùa nước nổi

    Bắt chuột đồng mùa nước nổi

    Đang còn ngáy ngủ, co ro trong chiếc mền dày, ông anh họ lay mạnh: "Dậy mau đi bắt chuột đồng". Như có lực thôi miên, tôi bật dậy tỉnh queo: "Sớm vậy huynh?". "Ờ, phải đi từ sáng sớm mới bắt được nhiều”. Sở dĩ ông anh tôi bảo thế vì sáng sớm, con nước lên cao, rắn, cúm núm, chuột đồng, cò... kéo nhau lên các gò cao trú ngụ. Đây là cơ hội ngàn vàng để đi săn.

  • Ký ức mùa đông

  • Mẹ, đàn con và bão lũ

  • Bà già nhà quê

Ẩm thực

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 04-38267042, 04-38252931(2339,2208)- Fax: 04-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh