Những người lính bất tử - Kỳ 5: Anh ngã xuống vì bình yên Tổ quốc

Không phải chiến tranh bom rơi đạn nổ mới có sự mất mát hi sinh, mà ngay giữa thời bình nơi tiền tiêu Tổ quốc, vẫn có những chiến sĩ anh dũng ngã xuống vào lòng biển mẹ, để lại quê nhà người vợ trẻ và đứa con thơ.

Trung úy Hạnh bên vợ con lúc còn sống. Ảnh: chụp lại từ ảnh của gia đình


Rạn san hô nhuộm máu đào liệt sĩ


Lần theo địa chỉ, chúng tôi đến nhà chị Nguyễn Thị Dung, vợ của liệt sĩ Trung úy Phan Văn Hạnh ở tổ 1 ấp 2 xã Phú Thạnh huyện Nhơn Trạch Đồng Nai. Căn nhà cấp 4 xuống cấp trong hẻm sâu là tổ ấm của Trung úy Hạnh cùng vợ và con gái. Chị Dung đón chúng tôi trong niềm xúc động: “Anh Hạnh hi sinh hơn bảy tháng rồi, lòng em không thể nguôi ngoai được. Căn nhà này anh ấy xây, lúc còn sống luôn đầy ắp tiếng cười, còn giờ trở nên lạnh lẽo quá”. Sau khi chúng tôi thắp cho đồng đội nén hương, câu chuyện hi sinh của liệt sĩ Phan Văn Hạnh được chị Dung kể lại.

Hai vợ chồng là người cùng quê Yên Thành, Nghệ An. Năm 2007 họ làm đám cưới, một năm sau sinh con gái đầu lòng. Sau khi học xong lớp trung cấp máy tàu tại trường Trung cấp kỹ thuật Hải quân Quận 2 TP Hồ Chí Minh, Hạnh được điều về làm nhân viên thiết bị bờ trạm 94, Căn cứ bảo đảo Hậu cần kỹ thuật 696 – Vùng 2 Hải quân và được phong hàm Trung úy. Chuyến làm nhiệm vụ đầu tiên trên biển của Hạnh là theo tàu trực Tết năm 2013 tại vùng biển nhà giàn DK1.

Ngày 27/3/2013, Hạnh về thăm vợ con được 20 ngày rồi nhận nhiệm vụ mới. “Trước yêu cầu nhiệm vụ tăng cường lực lượng cho tuyến đảo chìm, anh ấy được điều động ra Lữ đoàn 146 Vùng 4 Hải quân nhận nhiệm vụ, rồi đi đảo Tốc Tan C. Hôm chia tay mẹ con, anh còn xoa đầu con gái bảo, bố đi rồi sẽ sẽ về. Con ở nhà chăm cây mít cho nhanh lớn nhé. Ai ngờ đó là lần chia tay cuối”, chị Dung xúc động, nước mắt lưng tròng nhìn cây mít rồi nói tiếp, “ngày anh Hạnh còn sống, hai bố con ăn  mít, con gái lấy hạt trồng. Cây mít đã cao hơn một mét, mà anh ấy thì không còn nữa”.

8 giờ sáng 17/1/2014, Trung úy Phan Văn Hạnh và đồng đội nhận nhiệm vụ tuần tra bảo vệ quanh đảo Tốc Tan C trên xuồng máy. Khi ra khỏi rạn san hô ngầm, xuồng của anh chạy quanh đảo kiểm tra đường biên, thì bất ngờ gặp phải luồng sóng lừng cuồn cuộn từ đại dương. Mặc dù đã cố gắng điều khiển chiếc xuồng, nhưng gió quá lớn, luồng xoáy chảy mạnh làm xuồng lật úp. Hạnh bị cạnh xuồng đè dìm xuống biển, không thoát ra được.

Nhận được tin Hạnh và đồng đội gặp nạn, chỉ huy đảo đã điều một tổ cán bộ chiến sĩ ra cứu hộ, song không còn kịp nữa. Cơn sóng lừng cuồng phong và gió lốc đã nhấn nhìm anh xuống rạn đáy san hô. Ôm đồng đội trong tay, các chiến sĩ đảo Tốc Tan chết lặng. Nước mắt người lính Tốc Tan hòa vào sóng biển. Ngay sau đó, đồng đội đã đưa thi thể anh vào đảo Tốc Tan C rồi chuyển theo tàu hải quân về cảng Bộ Tư lệnh Vùng 2 Hải quân ở Nhơn Trạch, Đồng Nai.

Ước mơ người vợ trẻ

Mỗi lần con gái hỏi bố, chị Dung lại lấy di vật của chồng và nói đó là tất cả những gì bố con để lại. Ảnh: Mai Thắng


Trong niềm đau chưa nguôi ngoai, chị Dung mong ước: “Em chỉ mong sao xin được vào làm công nhân viên tại Căn cứ 696- đơn vị cũ trước đây của chồng em công tác để có thời gian chăm con. Hồi tháng 4, em có làm hồ sơ gửi xin việc Ban Quân lực Căn Cứ 696. Em vẫn chờ đợi nhưng chưa có tin tức gì. Em cũng hỏi mấy đồng đội của chồng em hiện đang công tác tại đơn vị cũ (Căn cứ 696 Vùng 2 Hải quân), các anh bảo, anh Hạnh trước khi hi sinh đơn vị thuộc Vùng 4. Vùng 4 mới có thể giải quyết được".

"Tốt nghiệp trường đại học Sư phạm mầm non Đồng Nai, nhưng chưa xin được nơi làm việc. Từ ngày anh Hạnh hi sinh, em xin làm bảo mẫu cho trường tiểu học Phú Thạnh. Lương hai triệu đồng một tháng, mẹ con sống rất chật vật. Nhiều khi muốn mua cho con hộp sữa bột cũng chẳng đủ tiền”, chị Dung tâm sự.

Nói về chế độ tiền tuất của liệt sĩ, chị Dung cho biết: “Sau khi anh Hạnh hi sinh, bên cơ quan anh nói làm chế độ liệt sĩ. Con gái em được hưởng tiền tuất theo qui định con liệt sĩ đến 18 tuổi. Nhưng hơn 7 tháng rồi, em chưa nhận được chế độ gì. Em vẫn chờ đợi”.

Chị Dung vào buồng bê ra giữa nhà chiếc va li cũ. Trong đó là di vật của chồng được chuyển về từ đảo Tốc Tan C sau ngày anh Hạnh hi sinh.  Một chiếc mũ Cây- bi, bộ quần áo thao tác, cái bấm móng tay, tấm bằng tốt nghiệp, đôi giày đen, bức ảnh của vợ và con chụp trước ngày ra đảo.

Chị Dung nhìn lên bàn thờ giấu giọt nước mắt: “Sau ngày anh Hạnh hi sinh, mẹ con em khắc khoải. Lúc sống anh là người rất chu đáo, giản dị. Tất cả đều nhường nhịn cho vợ con. Tiền làm căn nhà này chủ yếu vay bên nội và đồng đội đến bây giờ chưa trả hết”.


Mai Thắng

Những người lính bất tử - Kỳ 3: Đất chúng tôi không bao giờ dạy người lính đầu hàng
Những người lính bất tử - Kỳ 3: Đất chúng tôi không bao giờ dạy người lính đầu hàng

Giữa cận kề sự sống và cái chết, một bên là lính chiến Trung Quốc có vũ khí hiện đại, một bên là lòng dũng cảm và chí khí yêu nước, người chiến sĩ ấy quyết không lùi bước. Anh đã hô vang “Đất chúng tôi không bao giờ dạy người lính đầu hàng” trước họng súng quân thù.

Chia sẻ:

doanh nghiệp - Sản phẩm - Dịch vụ Thông cáo báo chí Rao vặt

Các đơn vị thông tin của TTXVN