Mẹ, đàn con và bão lũ

Nhà tôi nằm trên rẻo đất miền Trung, núi nhiều, sông nhiều. Quanh năm nắng gió, và nhiều cơn bão, lũ.

Nhưng tôi thực sự kiêu hãnh vì được sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà nhỏ, nằm gần núi Chai, kề sông Bàn Thạch. Cuộc sống của chị em tôi bình an dù nhiều lần thót tim vì đụng mặt thiên tai.

Mẹ là vị thần sức mạnh của gia đình tôi. Nhà chỉ mấy sào ruộng nhưng một tay mẹ “nuôi đủ năm con với một chồng”. Gần như mọi chuyện trong gia đình, một tay mẹ tôi cáng đáng, chống chèo.

Phải thấy một người phụ nữ, vừa lo che chắn cho con, vừa lo bảo vệ nồi cơm của gia đình trong cơn bão lũ, mới thấy người mẹ có một sức mạnh lạ lùng. Đó là sự thăng hoa của sức mạnh tình thương và trách nhiệm, là thiên sức của người mẹ. Sức mạnh ấy dám đối đầu với sức mạnh hủy diệt của thiên nhiên.

Tôi nhớ, có một đêm mưa, khi mấy chị em đang say sưa ngủ thì thảng thốt giật mình vì tiếng mẹ kêu, tay mẹ lay “Dậy mau, nước tràn vô nhà mạnh quá!”. Chị em tôi dậy thì chỉ còn phụ mẹ đưa lúa lên trần nhà. 

Mẹ đã không ngủ mà lo thu xếp, kê cao đồ đạc, xúc lúa trong bồ đổ đầy các bao. Khi nước lên tới bắp đùi, tới hông rồi tới cổ… Mẹ lật đật lệnh cả nhà phải tháo chạy ra xóm ngoài, phía bên kia mương từ xưa tới giờ chưa bao giờ bị ngập nước. Vậy là mẹ cầm tay anh chị dìu đi trong nước, tin không, tôi thì đu lên vai, bé Út thì ngồi hẳn lên cổ mẹ. Đi được một quãng, tôi sực nhớ con bê mới sinh nên lo lắng hỏi, còn mấy con bò thì sao, mẹ bảo từ đầu hôm mẹ đã lùa bò đi gửi chỗ an toàn.

 Rồi tiếp một chiều đông, trời ngưng gió, màu mây có vẻ trong hơn chứ không đen đục nặng nề như mọi hôm. Mẹ bảo chuẩn bị có bão lớn rồi. Khổ nỗi, ba tôi lại vắng nhà.

Lo cơm chiều xong cho các con, mẹ loay hoay đậy đệm, buộc chằng cửa nẻo. Vẫn chưa xong, mẹ ra sau chuồng bò, kéo từng cục cát đè lên mái tôn. Chất rơm đầy máng, rồi kéo nhựa bịt kín chuồng bò lại.

Lúc mẹ vào nhà thì gió bắt đầu thổi mạnh, ù ù ào ào, tiếng gió rít nghe rùng rợn, đất trời như rung chuyển ngả nghiêng. Hỡi ôi, Thủy Tinh hô mưa gọi gió, mưa rất dữ, gió rất ác. Những miếng ngói bị hất tung, nổ lạch bạch dưới đất. Mẹ quấn chặt mền, đẩy chị em tôi xuống gầm giường, rồi kéo cái nong lớn chất đầy quần áo, bỏ lên trên. Mẹ đội cái thúng quần áo trên đầu rồi dặn các con nằm im trong ấy, ngoài này đã có mẹ lo.

Mấy chị em sợ hãi, co đầu rụt cổ, miệng ơi ới kêu nhưng không thấy tiếng mẹ đáp. Mẹ đâu rồi, con Út sợ quá, mếu máo khóc òa. Tôi nằm mà nín thở, mẹ tôi đâu giữa trời giông gió ?

Bão tạnh. Chị em lọ mọ chui ra tìm mẹ. Trời ơi, mẹ đang tái xanh tái xám đứng ngoài chuồng bò. Sự là gió lớn, cây xoài bên nhà hàng xóm đổ ào lên mái tôn, bò tung chuồng chạy trong bão. Tài sản nhà tôi là 3 móng bò cái, từ cưới hỏi ma chay đến việc ăn, học, bệnh đau… mọi thứ đều trông chừng vào mấy con bò. 

Bão rượt bò chạy, mẹ tôi đua với bão, chạy theo “dụ” mấy con bò về chuồng. Bão tan, đàn con bình an, gia sản nhà nghèo có thiệt hại chút đỉnh, còn mẹ thì… đổ nhào.


Nguyễn Thị Bích Nhàn
loading...
Tin khác
  • Còn quá nhiều đường ngang "tử thần"

    Còn quá nhiều đường ngang "tử thần"

    08:54 ngày 01/12/2016

    Vụ tai nạn đường sắt nghiêm trọng giữa đoàn tàu hỏa và chiếc ô tô chạy qua đường ngang vào cuối tháng 10 tại địa bàn huyện Thường Tín, Hà Nội, làm thiệt mạng 6 người, trong đó có 5 người chết tại chỗ, và một người chết tại bệnh viện là nỗi đau quá lớn của gia đình, người thân các nạn nhân.

Tâm sự

Ý kiến

Cộng đồng

Vui cười

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép số 17/GP-BTTTT cấp ngày 16/1/2017
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản